Hơn một thập kỷ qua, sự bùng nổ của các nền tảng gọi xe và giao hàng công nghệ tại Việt Nam đã tạo ra sinh kế cho hàng trăm nghìn người. Tuy nhiên, phần lớn họ vẫn đứng ngoài lưới an sinh xã hội do tính chất công việc tự do. Dự thảo sửa đổi Luật Bảo hiểm xã hội đang mở ra một bước ngoặt lịch sử nhằm giải quyết bài toán an sinh cho tài xế công nghệ, đưa lực lượng lao động đặc thù này vào diện tham gia bảo hiểm xã hội bắt buộc.
Trong suốt hơn mười năm qua, sự xuất hiện của các ứng dụng gọi xe như Grab, Be, Gojek hay các ứng dụng giao đồ ăn như ShopeeFood đã thay đổi hoàn toàn bộ mặt của ngành vận tải đô thị tại Việt Nam. Hàng trăm nghìn người lao động, từ sinh viên tranh thủ kiếm thêm thu nhập đến những người coi đây là nghề nghiệp mưu sinh chính, đã gia nhập đội ngũ tài xế công nghệ. Thế nhưng, đằng sau sự tiện lợi và năng động đó là một khoảng trống lớn về mặt pháp lý khi nhóm lao động này hoàn toàn nằm ngoài lưới an sinh xã hội.
Thực Trạng “Khoảng Trống” Pháp Lý Đối Với Lao Động Công Nghệ
Mặc dù đóng vai trò quan trọng trong nền kinh tế số, tài xế công nghệ hiện nay chủ yếu hoạt động dưới danh nghĩa “đối tác độc lập” thay vì là người lao động có hợp đồng chính thức. Điều này đồng nghĩa với việc họ không được hưởng các quyền lợi cơ bản theo quy định của Bộ luật Lao động, bao gồm chế độ ốm đau, thai sản, tai nạn lao động, và đặc biệt là chế độ hưu trí khi về già.
Công việc chạy xe trên đường phố luôn tiềm ẩn nhiều rủi ro rình rập từ tai nạn giao thông, ô nhiễm môi trường đến các vấn đề sức khỏe do làm việc cường độ cao trong thời gian dài. Nhiều tài xế phải làm việc từ 10 đến 12 tiếng mỗi ngày để đảm bảo thu nhập. Khi không may xảy ra tai nạn hay đổ bệnh, họ phải tự gánh chịu mọi chi phí y tế và mất hoàn toàn thu nhập trong những ngày nghỉ việc. Thực trạng này đặt ra yêu cầu cấp bách về việc xây dựng chính sách an sinh vững chắc.
Giải Pháp Đột Phá Nhằm Đảm Bảo An Sinh Cho Tài Xế Công Nghệ
Nhận diện được những lỗ hổng lớn này, dự thảo sửa đổi Luật Bảo hiểm xã hội mới nhất đã đề xuất mở rộng đối tượng tham gia bảo hiểm xã hội (BHXH) bắt buộc, trong đó có nhóm lao động công nghệ. Đây được coi là một bước đi mang tính lịch sử để đảm bảo sự công bằng và bền vững cho lực lượng lao động phi chính thức.
Vai Trò Của BHXH Trong Việc Đảm Bảo An Sinh Cho Tài Xế Công Nghệ
Việc xây dựng hệ thống an sinh cho tài xế công nghệ thông qua bảo hiểm xã hội bắt buộc không chỉ là sự bảo vệ mang tính cá nhân mà còn giúp ổn định an toàn xã hội. Khi được tham gia BHXH bắt buộc, các tài xế sẽ được thụ hưởng đầy đủ 5 chế độ: ốm đau, thai sản, tai nạn lao động – bệnh nghề nghiệp, hưu trí và tử tuất. Điều này mang lại sự an tâm rất lớn, giúp họ có được điểm tựa vững chắc khi gặp rủi ro sức khỏe hoặc khi bước vào độ tuổi lao động bên kia sườn dốc cuộc đời. Bảo hiểm xã hội sẽ đóng vai trò như một tấm lưới đỡ, ngăn ngừa nguy cơ nghèo đói và kiệt quệ tài chính cho các hộ gia đình tài xế.
Thách Thức Định Danh Quan Hệ Lao Động Và Cách Thức Đóng Góp
Một trong những rào cản lớn nhất hiện nay là xác định mối quan hệ giữa tài xế và các doanh nghiệp cung cấp nền tảng. Các hãng công nghệ luôn lập luận rằng tài xế là đối tác tự nguyện, không phải nhân viên. Do đó, việc áp dụng cơ chế đóng bảo hiểm xã hội bắt buộc theo mô hình truyền thống (người sử dụng lao động đóng 17.5% và người lao động đóng 8%) sẽ gặp nhiều vướng mắc pháp lý và kỹ thuật vận hành.
Để giải quyết bài toán này, các chuyên gia đề xuất cần có cơ chế đóng góp linh hoạt. Các doanh nghiệp công nghệ phải có trách nhiệm trích một phần tỷ lệ doanh thu trên mỗi chuyến đi để đóng góp vào quỹ an sinh cho tài xế công nghệ, kết hợp với phần đóng góp tự nguyện từ chính thu nhập của tài xế. Kinh nghiệm từ các quốc gia như Singapore với mô hình CPF (quỹ phòng xa trung ương) hay các nước châu Âu trong việc định danh “lao động nền tảng” đang là những bài học quý giá cho Việt Nam áp dụng.
Lộ Trình Thích Ứng Và Kỳ Vọng Tương Lai
Việc đưa hàng trăm nghìn tài xế công nghệ vào diện đóng BHXH bắt buộc chắc chắn sẽ làm tăng chi phí vận hành của các hãng xe công nghệ, đồng thời có thể ảnh hưởng phần nào đến thu nhập thực tế trước mắt của tài xế. Tuy nhiên, nhìn về dài hạn, đây là chi phí cần thiết và xứng đáng để xây dựng một thị trường lao động nhân văn, bền vững.
Sự đồng thuận của cả cơ quan quản lý nhà nước, các doanh nghiệp công nghệ và chính người lao động là chìa khóa để hiện thực hóa chính sách này. Lấp đầy khoảng trống an sinh cho lực lượng lao động công nghệ không chỉ thể hiện tính ưu việt của hệ thống an sinh xã hội nước nhà, mà còn là bước chuẩn bị quan trọng để Việt Nam tiến sâu hơn vào kỷ nguyên kinh tế số một cách bền vững và không ai bị bỏ lại phía sau.
